Tagged: Phan Nhật Nam

Bắt Ðầu… Từ Một Ðêm Trăng

photo911

Phụng Vũ – Tiếng Sáo Nguyễn Đình Nghĩa


Bạn tôi, nếu mới gặp lần đầu, ta có thể nghĩ đấy là gã tay chơi, Continue reading

Em Tôi

nguyentrung2

Năm em lên ba, bố tôi bỏ lại người vợ trẻ và hai đứa  con thơ lên đường tập kết.

Tôi hơn em sáu tuổi. Chín tuổi con nhà nghèo khôn lắm, tôi đủ khôn để thấy khuôn mặt mẹ buồn hiu hắt, những tiếng thở dài và những giọt nước mắt âm thầm của mẹ trong đêm. Chín tuổi, tôi đã biết mình là người nam độc nhất trong gia đình, đã biết ẵm bồng đút cơm cho em và vỗ về em mỗi khi em khóc. Chín tuổi, tôi đã biết tắm rửa, thay áo thay quần cho em, cõng em đi chơi và dỗ cho em ngủ.

Mỗi ngày, trời sập tối mẹ mới gánh hàng về. Ba mẹ con ngồi ăn cơm bên ngọn đèn dầu, tôi và em hỏi han, an ủi mẹ. Mẹ kể cho chúng tôi nghe chuyện chợ búa như đang nói chuyện với người lớn. Continue reading