Cuộc Sống Chung Quanh Ta: Ôn Cố, Tri Tân.

Bia tưởng niệm - Mặt trước

Bia tưởng niệm – Mặt trước

Via tưởng niệm - Mặt sau

Via tưởng niệm – Mặt sau

Những ngày cuối tháng Tư, luôn luôn gợi lại trong lòng những người Việt tha hương chúng ta một nỗi niềm bùi ngùi xúc động.

Đã gần 40 năm qua, thế hệ cha ông chúng ta gắn liền với cuộc chiến ở VN 1952- 1975 cũng đã qua đời. Thế hệ trai trẻ ngày xưa ấy thì nay cũng đã “thất thập cổ lai hy”. Thế hệ … “cóc nhí” ngày xưa kia thì nay cũng đã bắt đầu nhuốm bạc, và còn những thế hệ về sau này, chỉ còn nghe nói về cuộc chiến ấy qua sách báo, qua người thân gia đình kể lại. Tất cả đã là quá khứ, một quá khứ dù “bên thắng cuộc” có “rêu rao” rằng thì là mà … một “chiến thắng vĩ đại”, thì hậu quả vẫn là một trang sử buồn của dân tộc. Những người dân từ cả hai phía “thắng cuộc” lẫn “thua cuộc” đều là nạn nhân của một cuộc chiến tương tàn giữa hai lằn ranh Quốc – Cộng. Những nỗi cay đắng ấy không những được tả lại trong các tác phẩm văn học, âm nhạc của những đứa con Việt bỏ xứ ra đi, mà còn được mô tả đậm nét hơn của chính những đứa con Việt ở “bên thắng cuộc” khi nhận ra sai lầm của lịch sử, khi nhận ra kẻ thắng cuộc lại là những kẻ bạo cường mang trong mình một chủ thuyết ngoại lai. Đọc những tác phẩm “Nỗi Buồn Chiến Tranh” của Bảo Ninh, “Thiên Đường Mù” của Dương Thu Hương, “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức, “Hoa Xuyên Tuyết” của Bùi Tín mới thấy được nỗi đau của những người anh em phía bên kia khi đã lỡ lầm tin vào những lời tuyên truyền dối trá. Và đọc những tác phẩm “Ngàn Giọt Lệ Rơi” của Đặng Mỹ Dung, “Ở Cuối Hai Con Đường” tập truyện ngắn của Phạm Tín An Ninh, “Khi Đồng Minh Tháo Chạy” của Nguyễn Tiến Hưng thì mới cảm nhận được sự mất mát của những người anh em phía bên này khi gia đình bị phân ly vì chiến tranh và khi niềm tin bị bội phản.

Những ngày cuối tháng Tư này, có lẽ ở phía bên kia nửa quả địa cầu, phố phường vẫn sẽ rực đỏ màu cờ cùng những băng rôn, khẩu hiệu vui mừng của “bên thắng cuộc”. Dù vui mừng cách mấy, thì sự thật cuộc sống ngày hôm nay, người dân Việt như thế nào, có thể tiến theo đà phát triển của thế giới chưa, chắc tất cả người dân Việt đều hiểu rõ. Dù cố tình “đội mũ ni che tai” đi nữa, chúng ta phải thực lòng mình để nhận thấy cái giá của cuộc chiến ngày xưa kia có đưa được người dân đến cuộc sống ấm no hay chăng?

Những ngày cuối tháng Tư này, có lẽ ngược lại với những vui mừng ở phía bên kia, những người con Việt xa xứ lại cùng nhau dành một chút tĩnh lặng trong tâm hồn để tưởng niệm về biến cố đã thay đổi cuộc sống của chúng ta. Chính vì biến cố này, mà người Việt ngày nay giống như người Do Thái ở thế kỷ trước, trở thành một sắc dân lạc loài tha hương tứ xứ. Dù xa quê hương, nhưng trong lòng mỗi chúng ta không nhiều thì ít cũng hướng về quê nhà, theo dõi và lo lắng cho người thân, cho đồng bào máu thịt của mình.

Một sự kiện tưởng niệm trang trọng đã diễn ra ở thành phố San Jose, tiểu bang California. Với công sức của cộng đồng Việt ở đây, chúng ta đã dựng một bức tường tưởng niệm các vị Tướng lãnh quân lực VNCH đã tuẫn tiết trong ngày 30 tháng 4 năm xưa ấy, cùng các quân cán chính VNCH đã nằm xuống vì lý tưởng bảo vệ tự do. Bức tường tưởng niệm với di ảnh của năm vị tướng Nguyễn Khoa Nam, Nguyễn Văn Hưng, Phạm Văn Phú, Lê Nguyên Vỹ, và Trần Văn Hai, cùng Đại tá Hồ Ngọc Cẩn và Trung tá Nguyễn Văn Long. Buổi lễ khánh thành bắt đầu với lễ thả bong bóng bay, với giải lụa mang tên của các vị anh hùng này. Tất cả mọi người đều không cầm được nước mắt khi từng chiếc bong bóng như linh hồn của các vị anh hùng được bay lên trời cao. Có một bong bóng cứ từ từ lặng lẽ bay quanh khán đài như không nỡ xa cách người dân Việt. Có người nói đó là tướng Lê Nguyên Vỹ còn ở lại.

Tuy lòng buồn đau, nhưng tất cả đều nhìn về một tương lai tươi đẹp hơn cho quê hương VN khi những biến chuyển gần đây của phong trào đòi dân chủ, đòi tự do báo chí đang lan rộng. Vào ngày mai, thứ ba 29 tháng 4, sẽ có buổi điều trần tại quốc hội Mỹ của các bloggers, các nhà báo tự do, nghệ sĩ đến từ VN về tình hình tự do ngôn luận, tự do báo chí, và tiến trình dân chủ ở VN. Những tiếng nói đối lập này đang ngày càng nhiều và càng mạnh mẽ hơn nhằm mong có sự thay đổi tích cực về dân chủ, đặc biệt là về nhân quyền ở VN.

Những sai lầm của thế hệ trước, những cay đắng của lịch sử từ thế hệ trước là bài học cho thế hệ ngày nay.
“Ôn Cố, Tri Tân” là vậy.

Quang An

Nguồn : Facebook Quang An

One comment

  1. Pingback: Mục Lục ovv | Chiêu Anh Quán

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s